Thái độ la hét nhân viên y tế trong phòng chờ tái khám khiến cho bác sĩ quyết định không tiếp tục điều trị cho bà.
Bác sĩ từ khối chám chữa bệnh cho bệnh nhân xúc phạm nhân viên y tế
Câu chuyện này xảy ra vào dịp Quốc tế lao động 1/5, cả phòng khám chật kín người, lịch thông báo tuần làm việc được rút ngắn bởi các ngày nghỉ lễ. Còn nhiều bệnh nhân đang hóa trị đã được xếp lịch tái khám từ trước, thế là chúng tôi phải dồn toàn bộ họ vào các ngày làm việc trong tuần đó.
Theo các chuyên gia Cao Đẳng y khoa Phạm Ngọc Thạch https://caodangyduocphamngocthach.vn/ cho biết, tâm lý bệnh nhân và người nhà thường cục cằn và dè chừng đối với các bác sĩ.
Hầu hết bệnh nhân ở đây chỉ mất khoảng năm phút vào gặp bác sĩ vì họ đến theo lịch tái khám và mọi thứ đều tốt. Những bệnh nhân mới có thể cần trao đổi lên tới cả tiếng đồng hồ bởi họ có nhiều vấn đề cần được hiểu rõ.
Khi Dewi quay lại để truyền thuốc chu kỳ thứ ba, tôi rất sốc khi bà ấy không đặt bộ lọc ở tĩnh mạch chủ dưới và tiêm thuốc kháng đông như đã hứa. Tôi đã dành nhiều thời gian để giải thích cho bà ấy sự nguy hiểm của cục máu đông ở tĩnh mạch sâu. Cuối cùng, bà ấy đã chịu làm thủ thuật đặt bộ lọc ở Singapore. Mọi thứ sau đó rất tốt đẹp.
Vào ngày cơn thịnh nộ của Dewi bùng phát, bà đã được xếp lịch để gặp bác sĩ đọc kết quả chụp PET-CT. Vừa nghe thấy tiếng la hét của bà ở quầy lễ tân, tôi lập tức gọi Dewi vào phòng.
Trước khi Dewi vào, tôi đã nhanh chóng xem lại quá trình điều trị và kết quả PET-CT. Mặc dù Dewi la hét bên ngoài nhưng bà bước vào phòng tôi với một nụ cười tươi và lời chào thân thiện. Tôi chỉ cho Dewi hình ảnh chụp PET-CT và giải thích rằng bà ấy đã đáp ứng rất tốt với hóa trị. Hầu hết tổn thương ung thư đã biến mất.
Tôi rất mừng về kết quả, nhưng cũng thấy thất vọng về cách đối xử của Dewi với y tá. Tôi đã giải thích với nữ bệnh nhân rằng cách đối xử của bà trong khu vực chờ là không thể chấp nhận được. Tôi đã chuẩn bị báo cáo y khoa mô tả chi tiết quá trình điều trị cho Dewi, song rất tiếc tôi không thể tiếp tục chăm sóc cho bà thêm nữa.
Thú thật, khi suy nghĩ về quyết định không chăm sóc cho người phụ nữ ấy nữa, tôi đã dằn vặt tự hỏi hành động mình có đúng không. Cho tới ngày hôm nay, tôi cũng không chắc
Một phần trong tôi tự nhủ bản thân nên thực hiện nhiệm vụ của mình như một người thầy thuốc với tấm lòng bao dung độ lượng. Phần khác lại bao biện rằng một khi mối quan hệ đặc biệt giữa bệnh nhân và bác sĩ đã bị phá vỡ thì tốt hơn hết nên “chia tay”.
Thật vậy, cư xử tốt với nhau là nghệ thuật đối ứng bình thường trong xã hội. Nhưng tôi luôn tự hỏi sự chăm sóc của bác sĩ với bệnh nhân có nên vô điều kiện?
Từ lâu tôi đã nói với bản thân rằng một phần của chăm sóc y tế là khả năng chịu được bất kỳ gánh nặng cảm xúc hoặc vấn đề nào mà bệnh nhân trút lên mình.
Vậy phải chăng tôi phải chịu đựng cả cách ứng xử kém của Dewi với các y tá, thậm chí thái độ “quá khích” của bà ấy có thể tiềm ẩn nguy hiểm cho các bệnh nhân khác?
Được biết các bác sĩ Cao đẳng Dược https://caodangyduocphamngocthach.vn/cao-dang-duoc.html ở đây đều là những bác sĩ và tận tâm đối với bệnh nhân.

Các chủ đề cùng chuyên mục: